Đời không như là mơ…

Sau 2 ngày công tác Sài gòn, trên chuyến bay về nhà với con, mẹ chọn xem bộ phim “Life as we know it” (Đời ko như là mơ), khi hành khách đã kéo xuống hết, mẹ xin ở chơi thêm 5 phút xem nốt cho bộ phim đỡ dang dở. Một bộ phim gia đình thú vị, hình như đã chiếu rạp từ năm ngoái, nhưng bố mẹ một năm chỉ đi xem phim rạp được vài buổi thì làm sao mà lại ko bỏ sót cho được.

Con gai va bo

Nghĩ đến bộ phim lại thấy buồn cười, hai “bố mẹ bất đắc dĩ” Holly và Messer với những mâu thuẫn và ngây ngô khi đột nhiên trở thành bố mẹ nuôi cho cô bé Sophie, sau khi bố mẹ cô bé và là bạn thân của họ qua đời sau một tai nạn. Sau những mâu thuẫn và những trận cãi cọ, họ mới cảm nhận được về sự gắn bó cuộc sống gia đình. Trẻ con luôn là thứ gây mẫu thuẫn cho người lớn, nhưng cũng là thứ làm cho người lớn gắn bó không thể rời xa nhau. Xem xong chợt nhớ đến bạn Susu và bố bạn ghê cơ. Đi công tác cuối tuần, bao nhiêu những lời rủ rê đầy  hấp dẫn để dạo chơi vui vẻ tại Sài gòn, nhưng nghĩ đến việc mẹ về là bố đã lại đi công tác, hai bố mẹ thậm chí còn chẳng gặp nhau, chỉ có Susu là ở nhà đợi mẹ, thì làm sao mà mẹ có thể ở lại chơi thêm nhỉ. Xong việc, là chỉ muốn về nhà ngay lập tức. Rồi đến đoạn cô bé Sophie gọi tiếng “Mama” đầu tiên, dì Holly đã ngỡ ngàng, hihi, giống y như mẹ Su ngày con gọi tiếng Mẹ đầu tiên.

Holly và Messer ban đầu rất ghét nhau, dần dần, họ sống hài hòa và yêu thương nhau. Họ từ bỏ những cơ hội phát triển công việc vì gia đình. Họ hiểu rằng đời không như họ đã từng mơ, nhưng lại có những niềm vui, hạnh phúc giản dị khác ở bên họ – đó là các thành viên trong gia đình. Họ chấp nhận. Cuộc sống gia đình cũng vậy. Cuối phim, Messer sau khi từ bỏ mơ ước, cơ hội của mình, từ sân bay trở về nói với Holly: “…và khi anh ra đi, anh không chỉ nhớ Sophie hay em, mà là chúng ta, anh nhớ gia đình chúng ta…”. Cũng đúng, nếu giờ hỏi bố hay mẹ, đi công tác có nhớ nửa kia không… ko nhớ mấy. Phũ phàng thế đó. Mà nhớ nhất là Susu, và nhớ gia đình có 3 người hôm nay vắng một, nên dù đi đâu cũng cố gắng về nhà thật sớm để được ăn bữa cơm gia đình nhà mình, nghe Su bi bô múa hát.

Susu 21 12 2010 238

Su lại đây “yêu” bố cái nào

Susu 21 12 2010 242

“Mà con xấu hổ lắm bố ạ…”

Một trả lời cho “Đời không như là mơ…”

  1. hihihi e cũng nhớ Bill ghê gớm khi mới đi làm. h nhớ bố thì ít mà nhớ con thì nhiều 😀 Nhưng nhớ nhất như chị nói vẫn là “gia đình” 😛 Bill dạo này ăn vạ lắm rồi. theo mẹ lắm rồi í chị. Iêu lắm.hihihi

Trả lời