Mỗi năm đến hè…

Đã hẹn từ năm ngoái hai lời thề: một là không đi du lịch miền Bắc, hai là không single mom. Năm nay chỉ thực hiện được có một điều mà thôi. Nhưng rất vui vì đã tặng được ông bà một chuyến thực sự là “nghỉ dưỡng”: chỗ ở no.1, có bể bơi riêng, cuộc đời chỉ có ăn và ngủ. Ở đây, buổi sáng có thể dậy hít thở không khí trong lành, bơi hết bể này sang bể khác, và điều đặc biệt là thấy yêu con hơn bao giờ hết, bởi lúc nào cũng thấy nụ cười tươi rói của con.

Ông bà vui, con vui, mẹ thấy thế là hạnh phúc. Chỉ mong ông bà luôn luôn khỏe để luôn có thể được đi nghỉ ngơi thoải mái như thế này thôi. Trước khi đi đọc tâm sự của bác Tú rằng năm nay không có bà ngoại Tôm đi cùng nữa, tự nhiên cũng rơm rớm, nghĩ mà thương ông bà.  Khi mẹ bác Tú ốm, bác càng thương mẹ cả đời vất vả, chưa kịp hưởng thụ chút sung sướng nào mẹ đã không còn. Từ hồi mẹ lấy chồng không còn thường xuyên đi chơi đây đó với ông bà được nữa, chẳng bù cho ngày xưa.

Khi đi chơi, Su trình bày về máy bay (“con sợ máy bay lắm, nhỡ nó cấu con, đánh con thì sao”, “con thích máy bay màu hồng cơ, không thích máy bay màu xanh đâu”, “ở trên này là ở đâu, ở trên trời à”…), tập nói về quan điểm “con không thích biển vì con sợ, con chỉ tắm ở bể bơi thôi”, “sao bố không đi nhỉ – bố hư thật – vì bố đi đánh tennis mà – con muốn gọi điện cho bố”…), chuyên gia số 4 (“how old are you – FOUR – Three chứ – Bốn tuổi, con bốn tuổi cơ” – “đợi con tý, 4 phút thôi” – “mẹ, con thích 4 công chúa màu hồng vàng”, “mẹ – cho con 4 viên, con thích 4 viên – sữa Meiji”…). Nhưng con cũng rất nhút nhát và theo các bác và các chị đánh giá là con “quá hiền”, cứ tý lại khóc nhé, thế mà khi em Phương Trang khóc, con lại bảo mẹ: “Mẹ ơi – khóc nhè thì không ngoan mẹ nhỉ, là hư đấy, Susu không khóc đâu – không là nhọ nhem, không được làm công chúa hồng vàng” (chả là, con luôn tự nhận mình là công chúa hồng vàng Susu). Em Tường  Lâm nhà cô Ngà đi đợt này bị ốm, Su sang thăm em rồi về bảo: “Mẹ ơi, em Tường  Lâm bị nước mũi đấy. Mẹ xịt nước muối cho em…”. Su cũng rất thần tượng bác Hà Thành (chả hiểu sao nữa), bác bảo ăn là ăn, trong khi mẹ thì phải nói rát cả cổ và đôi khi phải dùng đến bạo lực.  Ở nhà, nó cứ hỏi: mẹ ơi, chị Phương Anh đâu – sao không có ảnh của bác Thành, con thích chụp ảnh với bác Thành cơ ơ ơ… nghe mà ghét quá!Bác Thành thích lắm, hehe.

Trong chuyến đi có mấy anh con trai: anh Tin, anh Bin, anh Tôm, anh Khôi và bạn Muối. Bác Tú hỏi Su chọn ai, thế là Su chỉ chỉ vào anh Tom.Anh Tôm thì lúc bảo là thích em Su, lúc lại thấy chăm sóc em Phương Trang. Chị Bầu và chị Khánh Minh chơi trò ghép đôi các em, thì ghép Muối và Susu (hai bạn nhát và hiền nhất), các chị ngồi bình phẩm: “Su với Muối mà lấy nhau thì có mà Su phải nặn mụn cho Muối suốt ngày à…” (các mẹ cười sặc sụa, chả là bạn Muối lần này đi có mấy cái mụn to đùng trên mẹt).

Mỗi chuyến đi chơi, càng thấm thía rằng niềm vui của bố mẹ chính là được thấy sự thích thú, vui vẻ của các con. Khi về, ai ai cũng mãn nguyện bởi vì các con đã có một nhóm bạn thật là đông vui, có mấy ngày thật là ý nghĩa. Susu thuộc lòng tên tất cả các bác, các cô chú và đặc biệt là các bạn nhỏ trong đoàn. Đến khi ra sân bay về nhà, bạn vẫn còn hỏi: mẹ ơi, Chị Phương anh, chị bầu, anh Muối, anh Tôm có về nhà với con không….

Dưới đây  là ảnh về chuyến nghỉ hè 2011 của hai mẹ con

Thích nhất là được đi bơi
Anh 1Vây vẩy vầy vây…
Anh 2
Mẹ và Su là đôi bạn thân, xa là nhớ, gần nhau là cười…
VTT_8606
Trong chuyến đi Su gắn bó nhất với chị Phương Anh. Mẹ chỉ mong con lấy được một chút bạo dạn của chị để khi nghĩ về con mẹ bớt thương con và lo lắng cho con mà thôi
Anh 4
Nụ cười sáng bừng của các con gái yêu
Anh 5
Đây có phải là tương lai không nhỉ: Mẹ và hai con gái.
Anh 6
AI EM BABY
Anh 8
Su và các anh:
Anh 9

AI EM MOM
Anh 10
Everybody
Anh 11

14 Trả lời “Mỗi năm đến hè…”

  1. Bác Thành sướng mê mải vì Su su lại thần tượng bác. Hí hí (từ bé đến giờ có ai thần tượng mình đâu?). Thế mà chả hiểu sao, chả biết bác đã làm gì mà tự nhiên có cô bé đáng yêu thế lại thần tượng mình. Nhìn ảnh Su su chụp, bác thấy Su su sau này sẽ là một cô bé rất duyên dáng đấy. Đáng yêu lắm lắm ý. Nhưng nhiều khi cũng thấy mắt nó cứ buồn buồn. Hai mẹ con đi với nhau, bác thấy tội nghiệp ghê. Nhiều lúc các bác nam đi trong đoàn cũng vô tâm, có hai mẹ con đi với nhau mà chả ai xách hộ cho cái vali. Lúc bác định nhắc thì thấy mẹ Mai xách xuống xe xong rồi.

    1. Hihi, đọc comment của bác Thành lại nhớ chuyến đi “dã man” Cát Bà năm ngoái, cũng chỉ có hai mẹ con bác nhỉ. Năm nay sướng cái là xe cộ máy bay đàng hoàng, bạn lớn hơn rồi nên chỉ cần cầm tay ít đồ đạc, chứ năm ngoái hai mẹ con đánh vật với nhau để chờ tàu Hoàng Yến, bạn ấy thì bé bỏng yếu đuối, trời nắng to, đồ đạc thì nhiều. Nhưng có trải nghiệm ấy nên hai mẹ con thấy năm nay thế vẫn là nhàn hạ và sung sướng, vẫn mong được “khổ” tiếp cho bố cháu ở nhà một mình tự do.

    1. Kinh nghiệm là luôn sẵn sàng tinh thần chủ động ứng phó với mọi tình huống và chấp nhận gian khổ, hihi, mang ít đồ xách tay thôi chị ạ (2 bộ quần áo + bánh kẹo sữa đủ cho thời gian đi + áo khoác nhẹ khi ngồi trên máy bay + khăn hoặc giấy lau). Em gửi vào email cho chị danh sách chuẩn bị đồ mang cho em bé do bà mẹ 2 con Hà thành làm để có thêm tham khảo rồi đó ạ.

  2. Nhà mình ăn chơi “phong cánh” thiệt, đọc các comment của mọi người cô thương Susu nhìu lắm. Lần sau mẹ Mai nhớ bắt bố đi nhé. Bố Hưng mà đọc chắc là cũng thương Susu lắm í.

Trả lời