Sớm mùa đông…

Mẹ đi công tác Sài gòn, bay chuyến đêm nên 1 giờ sáng mới về đến nhà. Con gái đã ngủ ở trong phòng bá V.

Hai đêm mẹ đi công tác, thì hai hôm đó bố cũng phải đi làm về muộn (hừmmmmmmm)

Sáng nay, con vừa ngủ dậy, mếu máo khóc òa lên, hỏi bá V: Bố Su đâu, mẹ Su đâu, sao bố mẹ về muộn thế??? (hic).

Rồi nó òa khóc nức nở…thương quá…mẹ ôm cô nàng sang nằm với mẹ, nghỉ ở nhà buổi sáng với con. Trưa hai mẹ con ăn uống xong rồi đứa đi học, đứa đi làm… Thật sự lúc nào mẹ cũng muốn dành thật nhiều thời gian cho cô nàng lắm ý, mẹ thương cô lắm vì từ ngày còn nhỏ xíu, mẹ đã đi đây đi đó để lại cô nàng ở nhà với các bà. Khi bạn lớn hơn thì bạn lại thiệt thòi hơn vì mẹ không đưa bạn về quê như ngày xưa, và các bà cũng không lên được. Vậy là, nàng đi học và ở nhà với bá V thôi…

Thấy bá Vinh kể, bà nội gọi điện, vì bà không biết nên hỏi Su: bố mẹ của con đâu?
– Bố con hư lắm, bố chưa về đâu.
– Thế mẹ đã về chưa?
– Mẹ Mai đi công tác mà à à à…. bố hư….
(dù trong hoàn cảnh nào, bạn ấy cũng rất yêu và bênh mẹ)

Tối hôm trước, mẹ gọi điện dặn dò:
– Tối mẹ sẽ về muộn Su nhé, sáng con ngủ dậy là thấy mẹ đấy. Con ngủ sớm đi nhé.
– Su không ngủ đâu, Su thức chờ mẹ
– Su phải ngủ sớm vào, thì sáng mai mới thấy mẹ chứ
– SU KHÔNG NGỦ ĐÂUUUUUUUUUU….

Thế nên, cứ có thời gian, bố nhé, mẹ nhé, chỉ dành cho con gái nhỏ xinh yêu mà thôi…
Buổi trưa hai mẹ con đi ra phố, hoa đào, bưởi, quất đã bày đầy đường. Ồ, hóa ra là không khí tết cũng đã tràn ngập rồi. Hai mẹ con lại líu lo như mỗi ngày bình thường của chúng mình.

Trả lời